Nguồn gốc tăng trưởng kinh tế Việt Nam giai đoạn 1990 - 2025: so sánh tiếp cận tân cổ điển và tiếp cận cấu trúc
Bài viết phân tích nguồn gốc tăng trưởng kinh tế Việt Nam giai đoạn 1990 - 2025 thông qua hai tiếp cận lý thuyết: tân cổ điển và cấu trúc. Kết quả cho thấy, theo tiếp cận tân cổ điển, năng suất yếu tố tổng hợp (TFP) đóng góp khoảng 51,8% vào tăng trưởng GDP, vượt xa vai trò của vốn (33,1%) và lao động (15,1%), bác bỏ quan niệm cho rằng Việt Nam tăng trưởng chủ yếu nhờ tích lũy yếu tố. Tuy nhiên, khi áp dụng tiếp cận cấu trúc, nghiên cứu phát hiện thấy vốn và TFP có vai trò ngang nhau (lần lượt là 38% và 36%), trong khi đóng góp của lao động suy giảm mạnh, đặc biệt sau năm 2020. Sự khác biệt giữa hai tiếp cận cho thấy hiệu ứng chuyển dịch cơ cấu, nhất là di chuyển lao động khỏi nông nghiệp; đây là “nguồn tăng trưởng ẩn” không hiện diện trong mô hình tân cổ điển. Bài viết kết luận Việt Nam đã và đang tăng trưởng nhờ kết hợp cải thiện năng suất yếu tố và chuyển đổi cấu trúc, đồng thời đề xuất chính sách thúc đẩy tăng trưởng theo chiều sâu để đạt mục tiêu trở thành nước có thu nhập cao vào năm 2045.

Toàn văn bài viết đã đăng trên Tạp chí Nghiên cứu Kinh tế số 6(577)-2026:

2. Incan NCKT so6-2026 LeVietDuc (1).pdf

 

Nguồn bài viết: Viện Kinh tế Việt Nam và Thế giới
Tin xem nhiều
Thống kê truy cập
  • Đang online: 1
  • Hôm nay: 1
  • Trong tuần: 1
  • Tất cả: 1