Luật tục, thiết chế cộng đồng và bảo vệ rừng thiêng của người Pu Péo: Một mô hình sinh thái - văn hóa đặc trưng vùng biên
13/05/2026
Trong bối cảnh hiện đại hóa, mở cửa kinh tế và biến đổi khí hậu ngày càng gia tăng, việc nhận diện và khai thác hiệu quả tri thức bản địa trong quản trị tài nguyên trở thành một yêu cầu cấp thiết. Nghiên cứu của TS. Vũ Thị Hà (Viện Dân tộc học và Tôn giáo học, Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam) đăng trên Tạp chí Thông tin Khoa học xã hội số 02 năm 2026 không chỉ cung cấp một trường hợp điển hình, mà còn gợi mở một cách tiếp cận mang tính mô hình đối với quản trị tài nguyên dựa vào cộng đồng ở vùng biên giới.

Ảnh minh họa: Người Pu Péo ở tỉnh Tuyên Quang
(Nguồn ảnh: Cổng thông tin điện tử Tỉnh Tuyên Quang)
Từ
trường hợp người Pu Péo ở xã Đồng Văn, tỉnh Tuyên Quang, bài viết cho thấy mối
quan hệ gắn bó chặt chẽ giữa con người và tự nhiên được định hình trên nền tảng
thế giới quan tâm linh đặc thù. Rừng thiêng không chỉ là không gian sinh tồn,
mà còn là nơi hiện diện của thần linh và tổ tiên. Chính niềm tin này đã chuyển
hóa thành chuẩn mực ứng xử có tính bắt buộc, tạo nên một cơ chế điều
chỉnh hành vi bền vững từ bên trong cộng đồng. Việc xâm phạm rừng không
chỉ bị xử phạt về vật chất, mà còn bị nhìn nhận như một hành vi xúc phạm
đến các đấng linh thiêng, tạo nên một cơ chế “tự quản trị” vô cùng hiệu quả từ
bên trong.
Trên
nền tảng đó, các thiết chế cộng đồng giữ vai trò trung tâm trong việc duy trì
và tái tạo trật tự xã hội - sinh thái. Trưởng làng (Pên mô) và thầy cúng (Piềng
hộ nụt) không chỉ là người thực thi luật tục, mà còn là chủ thể bảo đảm tính
liên tục của tri thức truyền thống. Lễ cúng rừng hàng năm vì thế không đơn
thuần là nghi lễ, mà là cơ chế xã hội hóa các quy ước chung, đồng thời truyền trao
ý thức bảo vệ môi trường cho thế hệ trẻ. Cấu trúc này cho thấy sự kết hợp chặt
chẽ giữa yếu tố tín ngưỡng, chuẩn mực xã hội và cơ chế quản trị cộng đồng.
Từ thực
tiễn đó, nghiên cứu chỉ ra rằng, mô hình sinh thái - văn hóa của người Pu Péo
đã góp phần duy trì các khu rừng nguyên sinh, bảo vệ nguồn nước và ổn định cân
bằng sinh học tại khu vực biên giới. Đây là minh chứng rõ nét cho khả năng vận
hành hiệu quả một mô hình quản trị tài nguyên không dựa hoàn toàn vào thiết chế
nhà nước, mà dựa trên nền tảng văn hóa cộng đồng.
Tuy
nhiên, trong bối cảnh hiện nay, mô hình đang đứng trước nhiều thách thức. Quá
trình hiện đại hóa, biến động địa giới hành chính và áp lực sinh kế đang làm
suy giảm dần hiệu lực của luật tục. Sự đứt gãy trong quá trình kế thừa truyền
thống văn hóa và thay đổi trong hệ giá trị cộng đồng là những nguy cơ trực tiếp
đối với tính bền vững của cơ chế tự quản này.
Từ đó,
tác giả đề xuất cần có cách tiếp cận linh hoạt, kết hợp giữa pháp luật nhà nước
và luật tục bản địa. Việc thể chế hóa có chọn lọc các giá trị của luật tục,
đồng thời đảm bảo vai trò chủ thể của cộng đồng là điều kiện quan trọng để duy
trì hiệu quả quản trị tài nguyên trong bối cảnh mới.
Bằng
cách tiếp cận từ góc độ dân tộc học và sinh thái văn hóa, nghiên cứu khẳng định
giá trị bền vững của tri thức bản địa trong quản trị tài nguyên thiên nhiên.
Kết quả nghiên cứu là tài liệu tham khảo quý giá cho các nhà hoạch định chính
sách dân tộc và môi trường, góp phần xây dựng các mô hình quản lý tài nguyên và
ổn định xã hội vùng biên, phát triển bền vững vùng biên dựa trên nền tảng bản
sắc văn hóa dân tộc./.
Thông
tin bài viết:
- Nhan
đề: Luật tục, thiết chế cộng đồng và bảo vệ rừng thiêng của người Pu Péo: Một
mô hình sinh thái - văn hóa đặc trưng vùng biên
- Chủ
đề: Dân tộc học, Văn hóa học, Sinh thái học
- Tác
giả: TS. Vũ Thị Hà (Viện Dân tộc học và Tôn giáo học, Viện Hàn lâm Khoa học xã
hội Việt Nam)
- Nguồn
trích: Tạp chí Thông tin Khoa học xã hội số 02 năm 2026.
Nguồn bài viết: Trang Thông tin điện tử Viện Thông tin Khoa học xã hội