Những bàn tay dệt nên đối thoại văn hóa: Câu chuyện từ một trưng bày ASEAN tại Busan, Hàn Quốc
03/06/2026
Trong một thế giới nhiều biến động, khi khoảng cách địa lý và khác biệt văn hóa đôi lúc trở thành rào cản của sự thấu hiểu, Bảo tàng ngày nay không chỉ là nơi lưu giữ ký ức quá khứ mà còn là không gian gặp gỡ, đối thoại và sẻ chia giữa các cộng đồng. Cuối tháng 3/2026, trong khuôn khổ trưng bày “Weaving Hands, Women’s Time: Weaving Traditions in ASEAN” ” (Những bàn tay dệt, Thời gian của phụ nữ: Truyền thống dệt may ở ASEAN) tại Busan (Hàn Quốc), Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam (Bảo tàng) phối hợp cùng Trung tâm Văn hóa ASEAN (ACH) thuộc Quỹ Giao lưu quốc tế Hàn Quốc (KF) đã mang tới một cách tiếp cận giàu tính kết nối: không chỉ giới thiệu hiện vật hay hoa văn thổ cẩm, mà còn đưa chính những người đang thực hành di sản vào không gian trưng bày.

Các nghệ nhân dân tộc Thái (Nghệ An) trình diễn trong Lễ khai mạc trưng bày tại Trung tâm Văn hóa ASEAN (Busan, Hàn Quốc) - Ảnh: ACH-KF
Trong ngày khai mạc trưng bày (26/3/2026), bà Sầm Thị Bích
(60 tuổi, dân tộc Thái) cùng con gái là Sầm Thị Tình (40 tuổi) đến từ làng dệt
thổ cẩm Hoa Tiến, xã Châu Tiến, tỉnh Nghệ An đã trực tiếp trình diễn nghề dệt
truyền thống trước công chúng Hàn Quốc và khách tham quan quốc tế. Giữa không
gian bảo tàng, tiếng thoi đưa, những thao tác se sợi, mắc khung hay dệt vải diễn
ra chậm rãi nhưng cuốn hút. Qua từng động tác thuần thục, người xem không chỉ
tiếp cận một kỹ thuật thủ công mà còn cảm nhận được ký ức đời sống, kinh nghiệm
trao truyền và vai trò của người phụ nữ trong gìn giữ văn hóa cộng đồng.
Bà Sầm Thị Bích trình diễn se sợi tại Trung tâm Văn hóa ASEAN (Busan, Hàn Quốc) - Ảnh: Sầm Thị Tình
Theo bà Sầm Thị Bích, nghề dệt thổ cẩm không đơn thuần là
sinh kế mà còn gắn bó mật thiết với vòng đời của người phụ nữ Thái, là thước đo
cho sự khéo léo và kiên nhẫn. Chính vì vậy, bà đặc biệt trân trọng cơ hội để sản
phẩm của cộng đồng Hoa Tiến được giới thiệu ra thế giới. “Khi sản phẩm dệt thổ
cẩm truyền thống của Hoa Tiến được mang giới thiệu với bạn bè quốc tế, đó là một
bước đi chiến lược tuyệt vời, mang cả giá trị văn hóa to lớn. Điều này không chỉ
giúp bảo tồn văn hóa mà còn mở ra cơ hội kinh tế lớn cho cộng đồng dân tộc thiểu
số. Chúng tôi rất tự hào về những sản phẩm của mình”, bà nói.
Bà Sầm Thị Bích đang trình diễn căng sợi để buộc Ikat tại Trung tâm Văn hóa ASEAN (Busan, Hàn Quốc) - Ảnh: Sầm Thị Tình
Nếu bà Bích đại diện cho ký ức và sự bền bỉ gìn giữ nghề
truyền thống thì chị Sầm Thị Tình lại cho thấy sự tiếp nối của một thế hệ trẻ lớn
lên cùng khung cửi. Chị kể rằng từ nhỏ, những buổi tối bên mẹ đã trở thành khoảng
thời gian học nghề tự nhiên nhất: “Mẹ chỉ cho tôi cách tạo hoa văn, giải thích
ý nghĩa của từng đường thêu rồi dạy nhuộm màu từ lá cây, củ rừng. Nghề dệt
không chỉ là kỹ thuật mà còn gắn với tuổi thơ và cuộc sống của tôi”. Sau chuyến
đi Busan, chị càng nhận rõ giá trị của việc trao truyền nghề trong đời sống hiện
đại. “Tôi mong nghề dệt không chỉ còn trong ký ức mà sẽ tiếp tục hiện diện
trong cuộc sống hôm nay. Hy vọng người trẻ sẽ yêu nghề, học nghề và biết kết hợp
truyền thống với sản phẩm hiện đại để vừa giữ bản sắc văn hóa, vừa tạo sinh kế
cho bà con”, chị chia sẻ.
Chị Sầm Thị Tình trình diễn dệt vải tại Trung tâm Văn hóa ASEAN (Busan, Hàn Quốc) - Ảnh: Vũ Phương Nga, Bảo tàng DTHVN
Sự tham gia trực tiếp của các nghệ nhân đã khiến trưng bày
vượt ra ngoài khuôn khổ của một không gian giới thiệu hiện vật thông thường.
Công chúng không chỉ quan sát nghề dệt mà còn được gặp gỡ những người đang gìn
giữ và thực hành di sản trong đời sống hàng ngày. Qua các thao tác nghề, những
cuộc trò chuyện ngắn hay ánh nhìn chăm chú dành cho khung cửi, khoảng cách về
ngôn ngữ và quốc gia dường như được thu hẹp bằng sự đồng cảm đối với lao động
thủ công và giá trị văn hóa truyền đời.
Dù là người Thái ở Việt Nam hay công chúng tại Busan, nhiều
người đều dễ dàng nhận ra một điểm chung: nghề dệt ở các cộng đồng ASEAN luôn gắn
với phụ nữ, với đời sống gia đình và sự trao truyền giữa các thế hệ. Những tấm
vải thổ cẩm vì thế không chỉ phản ánh bản sắc riêng của từng cộng đồng mà còn
trở thành sợi dây kết nối văn hóa trong khu vực.
Trong chủ đề ngày thứ ba Museums for Peace của Tuần lễ Bảo
tàng 2026, trưng bày “Weaving Hands, Women’s Time: Weaving Traditions in ASEAN”
cho thấy di sản và nghệ thuật có thể trở thành phương tiện nuôi dưỡng đối thoại,
sự tôn trọng khác biệt và tinh thần hòa bình giữa các cộng đồng. Từ những bàn
tay dệt của người phụ nữ ASEAN đến không gian gặp gỡ tại bảo tàng, di sản không
chỉ được lưu giữ mà còn tiếp tục lan tỏa các giá trị nhân văn trong xã hội
đương đại./.
Nguyễn Thị Phượng
Nguồn bài viết: Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam